OSAKA MARATHON 2026 - TỔNG THUẬT RACE
2 NGÀY TRƯỚC RACE DAY: 15h45 - 20/2
Tôi đang chạy ở bờ sông Kamogawa, Kyoto thong thả và đều đặn. Thời tiết lạnh vừa phải, cái lạnh khô của thời tiết ôn đới với những cơn gió nhẹ và thỉnh thoảng có chút nắng vàng dịu dàng vắt vẻo trên vai. Nền đường ở đây không thực sự tốt, đường trải nhựa, bê tông hỗn hợp với những đoạn đường đất nện với đá dăm và cả những đoạn đường chạy trên cỏ úa.

Bọn vịt trời ngụp lặn bên dòng sông cứ không ngừng quàng quạc chửi bới nhau. Quạ, rất nhiều quạ cứ từng hồi, từng hồi kêu lên những tiếng rất to. Chỉ có lũ sâm cầm là im ắng ngụp lặn...
Tôi chạy, tôi quan sát lũ chim và ngắm nhìn dòng sông lững lờ, hờ hững. Rồi trong một đoạn tăng tốc với pace race dự kiến, cổ chân trái của tôi bị lật đúng đoạn chuyển từ đoạn đường có nền đường nhựa sang đoạn đường đất nện với đá dăm. Cổ chân tôi có vẻ vẫn khoẻ, tại khoảnh khắc tưởng như sắp lăn ra đường chạy thì từ đâu xuất hiện một lực bật, cổ chân tôi nảy lên rồi lại guồng chạy tiếp, đúng nhịp như không có chuyện gì xảy ra cả ... Thật kỳ lạ và ... hú hồn.
(Tôi có làm 1 video ngắn về buổi chạy hôm đó, bạn có thể xem lại ở đây)
Bài chạy kết thúc và không có thêm sự cố nào. Mọi thứ ổn! Ngoại trừ hai lòng bàn chân có cảm giác đau nhẹ và mỏi vì mấy ngày qua đi bộ nhiều hơn bình thường. Kyoto quá đẹp, quá nhiều thứ để xem, để trải nghiệm.

1/2 NGÀY TRƯỚC RACE DAY: 21h ngày 21/02
Tôi nói với vợ rằng tôi cảm thấy hồi hộp, thực sự chưa bao giờ tôi cảm thấy hồi hộp như lần này. Những giải chạy trước đây từng tham gia, cả trong lẫn ngoài nước tôi đều rất bình thản. Hoặc nếu có lo lắng hồi hộp thì cảm giác đó cũng trôi qua và rất nhanh chóng nhường cho những suy tưởng về những chặng đường đua dài của ngày hôm sau.
Có hai vấn đề lớn gần đây tôi gặp phải. Thứ nhất là với lịch tập bị xáo trộn, có phần thiếu cân bằng do... "Tết". Vấn đề thứ hai là do thời gian gần đây dinh dưỡng không cân bằng nên tôi gặp vấn đề với cân nặng (tăng cân) và rối loạn tiêu hoá.
Mọi thứ đều có thể xử lý nếu chúng ta nắm được vấn đề nằm ở đâu. Tuy nhiên, vấn đề chính lại nằm ở việc tập luyện bị lộn xộn trong 3-4 tuần trước ngày chạy giải. Bài chạy dài quan trọng nhất của tôi thậm chí còn tệ hơn cả bài chạy cùng giai đoạn mà tôi chuẩn bị cho giải chạy ở Thượng Hải (bạn có thể đọc lại tổng thuật race của giải Thượng Hải ở đây). Và có lẽ đó là lý do gây ra những băn khoăn, lo lắng...
Rồi tôi cứ thế chìm vào giấc ngủ với những dòng suy nghĩ như thế.
RACE DAY
4h sáng:
Tôi thức giấc, không có tiếng chuông báo thức nào cả. Rõ ràng tôi đã tỉnh dậy quá sớm bởi tôi đã đặt chuông báo lúc 6h cơ mà. Tôi cố ngủ lại, nhưng tiếng nẹt bô của mấy tay chơi xe phân khối lớn ở xứ hoa Anh Đào cứ văng vẳng trên phố lúc gần lúc xa. Và rồi tôi lại ngủ, lại tỉnh giấc thêm 2 lần nữa trước khi chuông báo thức reo vang.
7h45:
Ánh nắng chiếu xiên qua rèm cửa phòng khách sạn, tôi ôm vợ và hẹn gặp lại vào cuối chặng đường đua như đã thảo luận từ tối hôm trước.
Anh Giang (Bố Thỏ) đã chờ tôi ở góc đường, đúng giờ như đã hẹn. Hai anh em nhanh chóng đi xuống ga tàu điện ngầm theo lộ trình đã khảo sát từ chiều ngày hôm trước.
8h15:
Mọi thứ càng lúc càng nóng lên. Không phải nhiệt độ, mà là... không khí của giải đấu. Quanh tôi lúc này chỉ toàn runner là runner. Ở Thượng Hải, tôi chỉ đi qua một dãy phố dài cỡ 300m là vào tới khu gửi đồ và Pen xuất phát (khu vực xuất phát chia vận động viên dựa trên thành tích). Còn ở đây, mọi thứ đang chuyển động không ngừng quanh bạn, các vận động viên (vđv) từ các pen A-B-C cùng đổ về start line theo một con đường. Cảm giác phấn khích xen lẫn lo lắng cứ dồn dập kéo đến.

Tôi và a Giang chia tay nhau ở lối vào khu gửi đồ. Tôi tới bàn nước dành cho vđv được bố trí ở ngay lối vào đường dẫn ra khu vực xuất phát (dài cỡ 1.5km từ điểm đó tới start line). Đi qua khu vực này tới khu "Plum Garden" (Vườn Mận) thì tôi thấy hơi nhâm nhẩm đau bụng, cảm giác không ổn tẹo nào nên ... để đảm bảo không gặp bất kỳ sự cố nào, tôi xếp hàng theo đám đông vào khu vệ sinh công cộng. Phía trước tôi là một hàng dài vđv dễ đến cả trăm người. Trong lúc chờ đợi, tôi đếm số vđv phía trước và ... làm toán 😂 Tính xem mỗi người mất bao nhiêu thời gian và nếu đến lượt mình thì sẽ là khoảng mấy giờ, và liệu như vậy thì có bị muộn giờ xuất phát hay không 😂
8h56:
Tôi lao ra khỏi khu vệ sinh công cộng và bắt đầu chạy. Tôi nhớ trong đầu là 9h là Pen A sẽ xuất phát nên vội vàng lắm. Cắm đầu cắm cổ đẩy pace 4 cho kịp giờ xuất phát. Không ngờ là xếp hàng đi vệ sinh ở đây lại lâu như thế. Nhưng phải thừa nhận nhà vệ sinh công cộng ở Nhật quá sạch sẽ... Không như ở các giải trước đây tôi từng tham gia.
9h:
Tôi chìa tay cho crew xem vòng đeo tay màu đỏ để vào Pen A (mỗi pen xuất phát lại có màu riêng, và pen A nhanh nhất thì có màu đỏ). Tôi cuống cuồng, tôi hốt hoảng vì tưởng mình muộn giờ xuất phát. Nhưng khi nhảy vào trong pen A, tôi thấy mọi người đang... Đủng đỉnh đứng buôn chuyện, ăn gel, uống energy drink thay vì rần rần lao đi. Hoá ra là ... Các bố trong BTC vẫn đang phát biểu, đang tuyên thệ gì đó và đang cho mini marathon của tụi nhỏ xuất phát trước.
9h15 còi xuất phát vang lên một hồi dài thật dài, và đoàn người lao đi...
Ấy là tôi nói team elite, team tranh chấp thứ hạng chứ không phải hội runner ở pen A chúng tôi 😆 Sau đó cỡ 1 phút tôi mới băng qua vạch xuất phát...
Và cuộc chiến của tôi với chính tôi bây giờ mới thực sự bắt đầu!
Km 01: Tôi liên tục phải ghìm chân vì số lượng vận động viên ở Pen A quá đông! Gần như kín lòng đường và khó lòng tìm được khe hở để vượt lên. Tôi chọn giải pháp bám sát lề trái đường chạy, lách qua và dồn guồng chân nhanh hơn để vượt thay vì tăng sải.
Đường chạy dốc xuống thoai thoải, và vừa xuất phát nên phần lớn đều sung sức, việc vượt qua những vđv ở Pen A lúc này không hề đơn giản (phần lớn đều target sub3 hoặc nhanh hơn).

Tôi kết thúc km thứ nhất với pace 4:06, không tệ vì đó là tốc độ mục tiêu của tôi.
Km 02: Mọi việc bắt đầu khó hơn (ý tôi là việc vượt lên và tách khỏi đám đông). Dòng người bắt đầu vào cua gấp ở một hai khúc ngoặt, và thế là phải giảm tốc (rõ là vì vậy nên tất cả đều chậm lại). Còn người muốn vượt lên như tôi thì đành phải chịu trận, không vượt lên nổi... Km 02 kết thúc ở pace 4:10
Tồi tệ hơn, tôi lại bị lật cổ chân trái giống như buổi chạy ở Kyoto khi đang dồn guồng vượt ở đoạn dốc xuống để vượt qua một nhóm vận động viên.
Cổ chân tôi lần này lại ... tự nảy lên 1 cái, để rồi lại đẩy vào guồng như cũ. Tôi nghe thấy tiếng một vài người đang chạy ngay phía sau tôi hú lên, có vẻ họ đã nhìn thấy pha lật cổ chân kỳ lạ của tôi…
Mọi thứ có vẻ vẫn ổn. Tôi vẫn giữ được tốc độ, và không hề có cảm giác đau mỏi gì cả. Chỉ là cần phải cẩn thận hơn bởi rất có thể những ...ngày đi bộ rong chơi “rạc cẳng” đã làm cho cơ bắp đau mỏi và kém hơn bình thường.
Km 03-04-05: Tôi đạt trạng thái ổn định trở lại và tăng tốc với pace trung bình lần lượt từ 4:02, rồi lại 4:09 (chặng này nhiều góc cua), rồi lại 4:07.
Những quãng sau đó, lợi dụng vào địa hình dốc xuống nhẹ nhàng, tôi đẩy sâu hơn tốc độ trung bình xuống ~ 4:02-4:03 và tới km 09 xuống tận 3:58. Sau km 09, tôi cảm thấy mình dường như đang hơi hưng phấn quá mức, và việc này nếu không được kiểm soát thì cái giá trả cho nửa sau của chặng đua sẽ rất lớn.
Tối trước race: Tôi nghiên cứu kỹ lại 1 lần về lược đồ địa hình của giải. Tôi nhận ra nửa sau của chặng đua sẽ khó khăn hơn rất nhiều, đặc biệt với các đoạn km 32-36 và đoạn cuối trước khi về đích. Và như thế, một race theo kiểu negative (nhanh dần với nửa sau nhanh hơn nửa trước) là hoàn toàn không khả thi. Thay vào đó cần phải … làm ngược lại, nghĩa là chạy nửa đầu nhanh hơn. Tuy nhiên, nhanh hơn cỡ nào để không bị “sập” do quá sức lại là vấn đề rất cần phải cân nhắc dựa trên những yếu tố trên đường đua và cần phải hết sức tỉnh táo để kiểm soát.

Quay trở lại với cuộc đua, sau khi tự ghìm chân ở các km 10-11 với pace trung bình 4:05 và 4:03, tôi cảm thấy việc giữ nhịp đang tốt hơn rất nhiều. Các vđv chạy mục tiêu Sub3 (pace trung bình 4:10-4:12) phần lớn đã tụt lại phía sau nên đường khá trống, việc vượt lên hoặc chủ động giảm tốc chút ít không làm ảnh hưởng lớn đến các vđv phía sau cũng như không gây ra các vấn đề khác do va chạm.

Km 12-19:
Sau khi đã hoàn thành giải chạy, tôi nhận ra đây là quãng đường thoải mái nhất của race. Nhịp chạy ổn định đã giúp tôi duy trì rất tốt với tốc độ trung bình 4:01-4:02 mà không hề cảm thấy mỏi mệt. Đây thực sự là một sự tích luỹ quan trọng của cả race bởi như tôi đã nói ở trên, quãng đường sau 21km mới thực sự mang nhiều thử thách.

Km 20-25:
Ngay khi gặp con dốc ở đầu km20, tôi như tỉnh lại sau một giấc mơ đẹp và nhớ ra mình cần đối phó với những con dốc dài phía trước. Tôi chủ động giảm tốc để giữ sức, đoạn đường 6km tiếp theo, tôi giữ tốc độ trong khoảng 4:05-4:08 để tránh bị mất sức.
Lác đác bên đường, nhiều vđv bắt đầu đi bộ, một số dừng hẳn lại để kéo giãn cơ (do chuột rút) một số lao như tên bắn từ các nhà vệ sinh ven đường để nhập lại vào đoàn người đang cố gắng giữ guồng giữ sải… Tôi không mệt, nhưng nắng gắt bắt đầu trải thảm vàng trên đường, gió mạnh hơn và nỗ lực duy trì tốc độ không còn dễ dàng như trước đó.
Lợi dụng việc chạy xuôi chiều gió … tôi tăng tốc ở các km 26 tới 29 (avg: 4:02-4:03). Việc chạy xuôi chiều gió cảm giác nhẹ chân hơn rất nhiều nên không tội gì không tận dụng. Tôi lột bỏ calf tay và nhét lại vào đai chạy, khăn ống đa năng đã ướt mồ hôi nên tôi cởi bỏ và … ném đi, tầm này quả thực nhẹ được chút nào hay chút ấy.

TẬP TRUNG CAO ĐỘ!
Tiếng chân rầm rập trên đường, rất đều đặn nhịp nhàng và đôi lúc như ru ngủ làm tôi một lần nữa chìm vào những suy tưởng. Tôi tưởng tượng đến cảnh vợ tôi sẽ hú ầm ĩ tên tôi khi nhìn thấy tôi trên đường chạy, rồi tôi lại giả định rằng nếu mình mỏi cơ thì sao? Mình bị chuột rút thì sẽ đối phó như thế nào? Rồi mình sẽ về đích ở trạng thái mệt mỏi đến mức nào?
Trời nắng quá, mồ hôi cứ chảy ra thì lập tức bốc hơi, để lại trên mặt, trên cổ và trên tay những vệt trắng toàn muối.
Rồi tôi thấy cổ mình khô ran, tôi vồ lấy một cốc gần đầy ắp khi qua trạm điện giải, rồi lại vợt thêm 2 cốc nước suối khi qua trạm nước… Chân tôi vẫn nhịp nhàng, cái máy đánh nhịp mà tôi tạo ra trong đầu khi tập luyện đến giờ thực sự hoạt động rất hiệu quả. Nó giúp tôi giữ tốc độ ổn định, nhịp nhàng đến mức khó tin. Mặc cho những dòng suy nghĩ cứ kéo đến và tràn lấp những khoảng trống trong tâm trí lúc này.
Rồi tôi nhận ra con dốc lớn! Đây rồi, con dốc lớn mà tôi đã đánh dấu ở route chạy khi xem bản đồ. Ở ngay đầu km33, nó dài dễ phải đến 200m và độ dốc thực sự cao hơn những gì tôi tưởng tượng.
Tôi bừng tỉnh, và tập trung để chiến đấu với nó. Mặc dù đã tập luyện với dốc cầu vượt nhiều tuần trước khi chạy giải, nhưng những gì trải qua thực tế còn ghê gớm hơn rất nhiều. Tôi giảm sải, tăng guồng chân để tránh làm cho cơ đùi sau và cơ tứ đầu đùi bị quá tải do phải tăng lực đạp. Ấy vậy mà tốc độ vẫn cứ giảm, giảm nhanh đến mức tôi không nghĩ là mình đang chạy ở pace 4:4x.

Trong khi vượt lên con dốc, tôi vượt qua không biết bao nhiêu người. Có người đi bộ từng bước lên dốc, có người đang đứng lại và thở. Tôi nghe tiếng thở rất to của họ, rồi tôi cũng nghe thấy tiếng thở rất to của chính mình… Và con dốc biến mất thay thế bằng một đoạn dốc xuống bù lại.
Bạn có thể nghĩ rằng việc lên dốc có thể chậm lại và bù tốc khi xuống dốc, nhưng khi cơ bắp bắt đầu mỏi thì việc lao nhanh xuống dốc để bù tốc sẽ rất khó khăn nếu không muốn nói là đầy những nguy cơ chuột rút và chấn thương sau đó. Vậy nên tôi không thả dốc với tốc độ cao nhất mình có thể. Kết thúc km 33, tốc độ của tôi giảm xuống 4:12.
Sự tập trung, tỉnh táo được duy trì liền mạch liên tục trong suốt quãng đường còn lại, tôi không còn chìm vào những dòng suy nghĩ viển vông nữa. Lúc này mọi chi tiết nhỏ đều cần được chú ý! Tôi nhìn ra xa hơn để nắn lại hướng và chạy cắt đường chuẩn hơn, tăng tốc ở những đoạn dốc xuống, kể cả dốc ngắn và giảm tốc khi lên dốc dù dốc đó ngắn hay dài. Tôi sử dụng đến viên muối thứ 4 ở km35, uống đủ nước và cả điện giải bởi tôi nhận thấy cơ thể mình đang có trạng thái mỏi và đuối dần.
Nhiệt độ nền lúc này có lẽ đã trên 20 độ C, không nóng quá nhưng tôi vẫn đổ chút nước lên mũ để nước chạy dần xuống đầu giúp làm mát và duy trì sự tỉnh táo. Có lẽ đó cũng là một cách để cái máy đánh nhịp trong đầu tiếp tục đều đặn vận hành đúng với chức năng mà nó được tạo ra lúc tôi tập luyện.
Khi kết thúc km 38 với pace trung bình 4:08, tôi cười với chính mình…
Tôi đã vượt qua được những đoạn địa hình lên xuống trùng điệp của giải, và có lẽ đây là lúc tăng tốc bởi vì chỉ còn hơn 4km nữa mà thôi … Nhưng nụ cười của tôi tắt ngấm khi tôi cố gắng tăng tốc, nó trở nên méo mó theo những nhịp thở dồn dập của tôi. Tốc độ liên tục giảm, cho dù cố gắng cỡ nào thì tốc độ của tôi cũng đang giảm, và tôi cảm nhận thấy thật rõ ràng rằng cơ bắp bắt đầu mỏi, tê chồn và nhói đau đôi lúc. Tôi hiểu mình dường như đang chạm vào ngưỡng chịu đựng của cơ thể!
Nếu tôi dừng lại, tôi chắc chắn một điều là hai chân tôi sẽ cứng đơ lại ngay lập tức vì chuột rút. Tôi nhìn thấy phía trước hai crew y tế đạp xe với giỏ xe màu đỏ. Tôi tiếp tục giữ tốc và gào lên: “Do you have any cold spray there? Can you help please?” và chỉ vào bắp chân mình khi vẫn guồng chân lao đi.
Đáp lại là cái lắc đầu và vài câu trả lời bằng tiếng Nhật ngắt quãng mà tôi tuyệt nhiên không hiểu gì cả … Tôi biết không thể trông đợi gì bởi có lẽ họ đã hết chai xịt lạnh, hoặc đơn giản họ muốn tôi dừng lại rồi mới xịt chứ không đạp xe theo để xịt cho vđv. Tốc độ vẫn duy trì và tôi vẫn giữ nhịp đều đặn mặc cho cơ bắp liên tục nháy nháy chỉ chờ co rút lại.
Km 39-40-41 là 3 cây số chậm nhất của cả chặng đua với tốc độ trung bình chỉ 4:15-4:16. Nhưng lại đánh dấu sự tỉnh táo nhất về tâm trí, lì lợm và kiên cường nhất của tôi về thể chất trong cả chặng đua. Tôi cố gắng từng bước chạy, tỉnh táo để đổi nhịp, đổi cách đáp chân để giữ tốc độ.

Mắt tôi cứ dáo dác… tìm vợ. Bởi tôi nhớ ra, trong suốt quãng đường từ km 39 đến 41 tôi chưa nhìn thấy vợ tôi. Chúng tôi đã hẹn trước sẽ gặp nhau trên đường chạy, và cô ấy có thể quay cảnh tôi chạy những bước tuyệt vời trên đường chạy ở Osaka trước khi về đích.
Tới km 41.5 rồi! Vợ thì chưa thấy đâu, chỉ thấy trước mắt lại là một đoạn dốc xuống hầm chui và sau đó lại leo lên dốc… Tôi thầm nghĩ trong đầu và tự huyễn hoặc bản thân rằng đây chắc hẳn là con dốc cuối cùng của chặng đường, và rằng mình phải mình phải vượt qua nó, và rằng nếu đi bộ ở đây thì quãng đường 1km còn lại sẽ đầy đau khổ và tiếc nuối.
Tôi lao xuống dốc với tốc độ của Sub2 Marathon các bạn ạ (pace 2:50), và khi lên dốc tôi thở như con bò đang kéo một vật nặng vài nghìn cân với pace chậm đến mức không tin nổi khi nhìn lại: pace 5:08.
Nhưng chính sự bùng nổ đó, bằng một cách nào đó đã giúp giải thoát sự nặng nề, trì trệ ở hai chân tôi. Hết đoạn dốc lên, tôi đẩy lên tốc 4:05 và duy trì tăng dần…
Tôi gặp vợ tôi khi đồng hồ báo 42km, tôi không đủ sức thốt lên với vợ tôi rằng tôi sẽ có PB (Personal Best), nhưng tôi tràn ngập trong hạnh phúc. Tôi thở nặng nề, nhanh hơn, gấp hơn, còn chân tôi thì guồng nhanh hơn, sải dường như cũng dài hơn, mọi thứ xung quanh lúc này cứ trôi đi vùn vụt. Tôi tiếp tục vượt qua rất nhiều người trước khi chạm vạch đích.
Video vợ tôi quay được khi gặp tôi ở km42
Khỏi phải kể thì bạn cũng biết tôi hạnh phúc đến thế nào khi chạm đích. Khi gõ lại những dòng này, cảm xúc lại ùa đến và tôi lại … cảm thấy rưng rưng. Tôi đang chìm đắm trong hạnh phúc, tự nhủ rằng mình phải bình tĩnh lại, phải bám lấy banner ở cạnh đường đua, phải thở như chưa từng được thở đi nào…
Đang thở to như chưa từng thở thì một phóng viên tiến đến, tự giới thiệu và hỏi liệu rằng chị ta có thể phỏng vấn tôi được không? Ok, ok được thôi, phỏng vấn thì có gì mà không được, có điều cảm xúc của tôi biến mất tiêu rồi 😂
Bạn thấy tôi cứ há mồm ra thở như thế nào rồi đấy...
Trả lời phỏng vấn xong, tôi ngẩn ngơ mất một lúc trong cơn mệt mỏi rồi mới nhớ ra mình phải đi lấy khăn finisher, lấy medal và túi đồ đã gửi để tìm ra chỗ vợ tôi đang đứng chờ.
Kết thúc giải Osaka Marathon 2026, tôi nhận ra mình đã chạy marathon được 8 giải. Chuỗi PB vẫn tiếp tục và đây là PB với Sub3 lần thứ 3 liên tiếp của tôi kể từ lần đầu đạt Sub3 ở Seoul Marathon 2025. Nhưng điều quan trọng nhất với tôi lúc này thật ra lại không phải là thành tích, mà chính ở tình yêu đối với thể thao, với việc tập luyện thể thao dài hạn. Việc đạt được thành tích tốt hơn chỉ giúp chúng ta hạnh phúc hơn, tự hào hơn sau những ngày tháng tập luyện vất vả.
Việc tập luyện và tích luỹ cho sau này tất nhiên vẫn sẽ tiếp tục, và với tôi đó là niềm vui lớn lao, dài hạn hơn cả những thành tích nhất thời.
Tuy có Personal Best, nhưng tôi hiểu cơ thể mình gần như đã đến điểm giới hạn của tập luyện và thi đấu, bởi nếu bạn từng theo dõi thì bạn biết lịch trình tập luyện của tôi. Mỗi tuần tôi chỉ có bấy nhiêu thời gian, và mileage của tôi thường chỉ loanh quanh trong khoảng 70-80km/tuần. Lịch tập của tôi chỉ hơn những người khác ở điểm: Nó được tối ưu đến từng chi tiết và gần như rất ít các chi tiết thừa trong lịch tập, bài tập.

Sau giải Seoul Marathon 2025, tôi từng viết rằng "Chiến thắng cho ta niềm vui, thất bại cho ta bài học". Ở Osaka Marathon 2026, tôi chiến thắng bản thân. Niềm vui đến nhưng tôi vẫn nhận thấy có nhiều điểm chưa ổn và cần cải thiện!
- Nền móng cho sức bền được xây dựng trong giai đoạn trước đây khá tốt, nhưng những gì xảy ra trong race vừa qua là dấu hiệu cho thấy việc nâng cao, tăng cường cho nền tảng là vô cùng cần thiết. Việc tăng mileage lên tối thiểu 85-90km mỗi tuần nếu muốn tiếp tục có PR trong các race sau này gần như là việc bắt buộc.
- Cơ đùi sau (cả hai chân) và cơ dép (chân trái) còn yếu, dễ xảy ra các vấn đề liên quan đến co cơ (chuột rút) khi gặp route chạy nhiều dốc và nắng. Do đó cần có phương án bổ trợ phù hợp để tăng độ lì và sức mạnh cho vùng cơ này.
- Trước race vẫn ham vui, đi lại quá nhiều vì thế cơ bắp ít được nghỉ ngơi và việc phục hồi có phần hạn chế. Ảnh hưởng phần nào đến khả năng bùng nổ trong race.
- Giai đoạn tập luyện để có điểm rơi phong độ tốt không thực sự được hoàn thành, hay nói cách khác là điểm rơi phong độ thật ra không đúng vào giải đấu này mà là vào 2 tuần trước khi giải chính thức diễn ra. Chế độ dinh dưỡng xáo trộn và chưa lành mạnh cũng ảnh hưởng phần nào đến thành tích ngày thi đấu.
Một vài điểm tốt ghi nhận được:
- Hoàn thành toàn bộ các bài tập tốc độ quan trọng trước race dù có một số vấn đề bất ổn trong khi tập luyện.
- Khả năng duy trì nhịp chạy trong race rất ổn định và gần như không bị cuốn vào nhịp của vđv khác.
- Độ lì lợm của tâm trí (hay nói cách nào đó chính là ... mental health) rất cao. Đặc biệt vào những lúc khó khăn. Suy nghĩ về việc dừng lại hay bỏ cuộc chưa từng xuất hiện trong race.

Trong vài ngày tới đây, tôi sẽ có một bài viết riêng để review chi tiết về giải, về công tác tổ chức, đường chạy, và những vấn đề đáng quan tâm để các bạn cùng đánh giá và cân nhắc việc tham dự giải chạy này.
......................................................................................................................................
......................................................................................................................................
......................................................................................................................................
Nếu có những mục tiêu, nhưng bạn chưa tìm được phương án tập luyện phù hợp? Đơn giản là hãy tìm đến với chúng tôi! VietMarathoners Coaching luôn sẵn sàng!
🏃♂️ VietMarathoners - Đồng hành cùng bạn trên mỗi bước chạy! 🏃♀️
Bạn đang tìm kiếm một huấn luyện viên chạy bộ chuyên nghiệp? Hãy để VietMarathoners giúp bạn đạt được mục tiêu của mình! VietMarathoners cung cấp các chương trình huấn luyện cá nhân hóa, phù hợp với mọi cấp độ, từ người mới bắt đầu đến vận động viên bán chuyên.
🔹 Hoạt động của VietMarathoners:
- Huấn luyện chạy bộ theo từng mục tiêu (giảm cân, cải thiện sức bền, tăng thành tích cá nhân, chuẩn bị cho marathon,…)
- Tối ưu hoá kế hoạch tập luyện cho từng học viên
- Đánh giá và theo dõi tiến độ theo giai đoạn
- Hướng dẫn, hỗ trợ kỹ thuật chạy
- Cung cấp pacer cho các giải chạy
- Cung cấp pacer cho cá nhân tại các giải chạy
🔹 Tại sao chọn VietMarathoners?
- Chuyên gia huấn luyện có kinh nghiệm.
- Hỗ trợ bạn xuyên suốt quá trình tập luyện.